Năm Mươi Năm Xem Bóng Đá, Tôi Chưa Bao Giờ Mong Một Mùa Hè Đến Như Thế Này

World Cup 2026 - bóng đá

Tôi còn nhớ cái đêm ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở nhà ông chú, cái tivi đen trắng rè đặc, hình nhòe nhoẹt, vậy mà cả xóm kéo đến chật cứng. World Cup 1986. Maradona một mình xé toang hàng thủ Anh, chạy qua bốn năm người như thể họ đứng yên. Không ai nói được câu gì. Rồi cả nhà vỡ ra cùng lúc, tiếng reo át cả tiếng mưa đang đổ ngoài kia. Bóng đá nó kỳ lạ lắm — không cần hiểu nhau, không cần cùng quê, cứ ngồi chung một màn hình là thành anh em ngay.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Mấy chục năm qua, tôi đã xem không biết bao nhiêu kỳ World Cup như vậy. Từ Italia 90 với những tiếng khóc của Schillaci, qua Pháp 98 rực rỡ, rồi Đức 2006 đẹp như một giấc mơ dài. Mỗi kỳ một màu, mỗi kỳ một thế hệ. Và bây giờ, ngồi nhâm nhi ly cà phê sáng, đọc tin về World Cup 2026, tôi lại thấy cái bồn chồn quen thuộc đó trở về. Không phải vì tôi trẻ lại đâu — tóc bạc rồi, gối mỏi rồi — mà vì giải đấu lần này có gì đó khác hẳn, to hơn, ồn ào hơn, và솔직히 nói thật lòng, tôi vừa háo hức vừa hơi lo.

Lần đầu tiên trong đời, ba nước ngồi chung một mâm

Chuyện Mỹ, Canada và Mexico cùng đứng ra đồng tổ chức — cái này nghe lạ tai lắm. Ba quốc gia, ba nền văn hóa, ba cái cách xem bóng đá khác nhau hoàn toàn. Mexico thì thôi khỏi nói, dân họ máu bóng đá ngấm vào xương rồi, El Tri mỗi lần ra sân là cả đất nước như đứng tim. Canada thì đang lên, lứa cầu thủ thế hệ Alphonso Davies đang chứng minh họ không phải tay mơ nữa. Còn Mỹ — người ta hay coi thường bóng đá Mỹ, nhưng cơ sở hạ tầng của họ thì không ai dám coi thường. Sân Metlife ở New Jersey có thể nuốt hơn 80,000 khán giả như không. AT&T Stadium ở Dallas, SoFi Stadium ở Los Angeles — toàn những công trình mà nhìn vào đã thấy ngợp.

Giải khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến đá ngày 19 tháng 7. Hơn một tháng bóng đá liên tục. Lần này FIFA mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội đá vòng tròn rồi lấy hai đội nhất nhì cùng bốn đội thứ ba có thành tích tốt nhất đi tiếp. Tôi nghe nhiều người phàn nàn rằng 48 đội là quá nhiều, loãng chất lượng ra. Cũng có lý. Nhưng mặt khác, bao nhiêu nền bóng đá nhỏ ở châu Phi, ở Đông Nam Á, ở vùng Caribbean — họ sẽ có cơ hội được bước lên sân khấu lớn nhất hành tinh. Mà bóng đá đẹp ở chỗ đó: đội yếu vẫn có thể làm nên chuyện, và đó mới là điều khiến người ta không dám rời mắt khỏi màn hình.

Riêng Mexico, đây là lần thứ ba họ đăng cai World Cup — một kỷ lục chưa ai chạm tới. Guadalajara, Mexico City, Monterrey đều có trận. Azteca Stadium huyền thoại sẽ lại được dùng, cái sân mà chính tôi đã xem trực tiếp qua tivi cảnh Maradona ghi bàn bằng tay Chúa năm 86 ngay trên sân đó. Nghĩ lại vẫn còn rùng mình.

Những thành phố tôi muốn được đặt chân đến một lần

Nếu có điều kiện — và tôi biết là không có, nhưng cứ mơ một chút — tôi muốn đến Dallas. Không hẳn vì sân to hay vì thời tiết Texas. Mà vì tôi hình dung ra cảnh hàng chục nghìn người từ khắp Nam Mỹ, từ châu Âu, từ châu Á đổ về một thành phố giữa đồng bằng Mỹ, mang theo cờ, mang theo trống, mang theo cả linh hồn của dân tộc mình. World Cup không phải chỉ là bóng đá — nó là cái lễ hội lớn nhất của loài người, tổ chức bốn năm một lần, và ai từng sống trong không khí đó dù chỉ một lần sẽ không bao giờ quên.

Vancouver và Toronto phía Canada cũng vào danh sách đăng cai. Canada lần đầu tiên tổ chức World Cup — riêng điều này thôi đã đủ để thấy bóng đá thế giới đang thay đổi nhanh đến mức nào. Mười năm trước ai dám nghĩ Canada sẽ có tên trên bản đồ World Cup cả với tư cách chủ nhà lẫn đội bóng tham dự?

Los Angeles thì khác hẳn. Cái thành phố điện ảnh, sao Hollywood, nắng vàng quanh năm — đặt bóng đá vào đó, tôi đoán sẽ rất hoành tráng theo kiểu riêng của Mỹ. Chung kết nhiều khả năng sẽ diễn ra ở đây, tại MetLife hoặc SoFi. Dù chưa biết ai sẽ đá, chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là tim đã đập nhanh hơn rồi.

Những ai đang theo dõi sát sao diễn biến giải đấu, muốn tham khảo thêm phân tích hay tìm hiểu về kèo bóng đá